Về trang chủ


22/07/2019

Giới thiệu nhà thơ của Tổng cục Biển và Hải đảo Việt Nam Trần Quang Đẩu và bài thơ “Tượng đài bất tử” tưởng niệm những cán bộ chiến sỹ đã hy sinh trên quần đảo Trường Sa

 

Nhà thơ Trần Quang Đẩu sinh năm 1967 ở Thái Bình, hiện đang công tác tại Tổng cục Biển và Hải đảo Việt Nam, Bộ Tài nguyên và Môi trường. Trước đó anh đã từng là người lính, có 25 năm công tác tại Quân chủng Hải quân Việt Nam, phục vụ ở nhiều tuyến biển đảo của Tổ quốc, trên nhiều cương vị khác nhau.

 

TQĐ 1

Chân dung Nhà thơ của Tổng cục Biển và Hải đảo Việt Nam Trần Quang Đẩu

 

Trần Quang Đẩu yêu văn học nghệ thuật, yêu thơ và bắt đầu làm thơ từ khi còn nhỏ. Anh đã có thơ in chung trong các tập thơ “Trăng biển” - Nhà xuất bản Thanh niên tháng 12/1990, “Hoa biển” - Nhà xuất bản Quân đội nhân dân tháng 3/2005; Thơ in riêng trong các tập thơ “Giọt nước Trường Sa”- Nhà xuất bản Thế giới, tháng 9/2016, “Quà quê”- Nhà xuất bản Hội Nhà văn, tháng 11/2017. Thơ của anh cũng đã được in trên rất nhiều các báo như: Tạp chí Văn nghệ Quân đội; Báo Hải quân nhân dân Việt Nam; Báo Hải Phòng; Báo Khánh Hoà; Báo Gia đình và xã hội; Báo Tiền phong.

 

Đọc thơ anh ta sẽ cảm nhận được sự gần gũi, thân thuộc, dung dị mà thấm đẫm tình yêu quê hương đất nước, tình yêu con người, tình cảm gia đình, tình đồng chí, đồng đội trong từng câu chữ. Sau đây, trang tin Tổng cục xin giới thiệu chùm thơ mới nhất của anh, chùm thơ kỷ niệm ngày Thương binh liệt sỹ 27/7, trong đó nổi bật là bài thơ “Tượng đài bất tử”, bài thơ tưởng niệm 64 cán bộ chiến sỹ Hải quân nhân dân Việt Nam đã hy sinh ngày 14/3/1988 trên quần đảo Trường Sa.

 

TQĐ 2

Cầu vồng Trường Sa

 

TƯỢNG ĐÀI BẤT TỬ

“Kính tặng hương hồn 64 cán bộ chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam đã hy sinh ngày 14/3/1988 trên quần đảo Trường Sa”


Ba mươi năm đã trôi qua,

Đồng đội nằm lại Trường Sa ngàn trùng.

Viết lên trang sử hào hùng,

Lá cờ Tổ quốc thắm cùng các anh

Sáu tư anh giữa biển xanh,

Ba mươi năm đã hóa thành quê hương

Cùng nhau tiếp bước lên đường,

Quyết tâm giữ đảo tiền phương tuyến đầu.

Ba lô khăn gói lên tàu,

Ra ngoài đảo nối nhịp cầu yêu thương,

Đảo xa sóng gió là thường,

Biết bao vất vả chặng đường anh qua.

Quyết thề giữ vững Trường Sa,

Nơi đã thấm máu Ông cha chúng mình.

Gạc Ma giữa buổi bình minh,

Quân thù kéo đến rập rình tấn công.

Giữa đảo xa, giữa mênh mông,

Các anh quyết giữ non sông biển trời.

Lịch sử đã khắc tên rồi,

Các anh ngã xuống ở nơi ngàn trùng.

64 anh thật oai hùng,

Lá cờ Tổ quốc bay cùng các anh.

Biển quê hương mãi ghi danh,

Máu anh nhuộm đỏ biển xanh quê nhà.

Nhớ ngày 14 tháng 3,

Một chín tám tám Trường Sa kiêu hùng.

Xứng danh con lạc cháu Hồng.

Anh hy sinh để biển Đông thanh bình.

Trường Sa quần đảo nước mình,

64 anh đã trọn tình chí trai

Đất liền nhớ mãi không phai,

Chung tay xây dựng tượng đài Cam Ranh.

Nơi mà tưởng niệm các anh,

Những người lính biển hóa thành quê hương.

Tượng đài Liệt sĩ kiên cường,

64 anh được quê hương đón về.

 

(Hà Nội, ngày 13/3/2018)

 

 

 

TQĐ 3

Lễ tưởng niệm các liệt sỹ đã hy sinh trên Quần đảo Trường Sa của Đoàn công tác Tổng cục Biển và Hải Đảo Việt Nam tại Trường Sa năm 2016

 

 

ĐỢI CHỜ

"Kính tặng các Mẹ Việt Nam anh hùng"


Chiến tranh kết thúc lâu rồi,

Các anh đi mãi không lời chia tay.

Mẹ già mong mỏi tháng ngày,

Đưa anh về với ruộng cày quê hương.

Tuổi xuân anh ở chiến trường,

Lá thư gửi Mẹ còn vương khói mù.

Lên đường chiến đấu diệt thù,

Anh hy sinh để lời ru giữa chừng.

Gian lao trăm suối ngàn rừng,

Cũng vì Tổ quốc Mẹ đừng khóc than.

Quê nghèo tình nghĩa chứa chan,

Tắt đèn tối lửa vô vàn tình thương.

Nặng lòng bao nỗi vấn vương,

Mẹ già quê ngóng nẻo đường con đi.

Chiến tranh là cuộc chia ly,

Bao người ngã xuống cũng vì quê hương.

Hết rồi bom đạn chiến trường,

Mẹ còng lưng thắp nén hương con mình.

Trắng đêm mơ bóng với hình,

Mẹ ru con với nặng tình nước non.

Bấy nhiêu năm cứ mỏi mòn,

Bữa cơm mẹ đợi chờ con ăn cùng.

Mẹ vẫn cất giữ đồ dùng,

Hàng ngày lật mở đếm từng lá thơ.

Mẹ ơi biết đến bao giờ,

Nguôi ngoai nỗi nhớ mong chờ tin con.

Dù cho sông cạn đá mòn,

Dù cho sức Mẹ không còn dẻo dai.

Mẹ vẫn mong đến ngày mai,

Đưa được hài cốt con trai về làng.

Về quê có họ có hàng,

Trọn tình vẹn nghĩa với làng quê ta.

Chiến tranh đã mãi lùi xa,

Cầu chúc cho Mẹ quê nhà bình yên.

 

(Hà Nội, ngày 20/7/2017)

 

 

 

TQĐ 4

Nhà thơ Trần Quang Đẩu (hàng trên, thứ 2 từ phảisang) trong buổi giao lưu văn nghệ trên đảo Trường Sa năm 2016

 

 

CHỊ TÔI

“Viết tặng chị”

 

Chị tôi mấy chục năm trời,

Một mình chờ đợi vì lời nguyền xưa.

Chị tôi ngày ấy giá như,

Đừng e thẹn với ngần ngừ cùng anh.

Rõ ràng là tại chiến tranh,

Để chị tôi mãi chưa thành nàng dâu.

Tháng ngày yêu có nhiều đâu,

Vài lời thề nguyện buổi đầu mà thôi.

Chiến tranh khốc liệt qua rồi,

Anh đi mãi mãi không lời chia tay.

Chị tôi sống với tháng ngày,

Ôm lời ước nguyện mà day dứt lòng.

Một mình chị cứ chờ mong, 

Chờ mong mà để long đong một mình.

Tháng ngày ôm trọn mối tình,

Khát khao yêu giữ bóng hình của anh.

Làm dâu chị ước chưa thành,

Vì lời nguyền ấy cùng anh ngày nào.

Chị ơi ở mãi thế sao,

Lấy chồng thôi chị ước ao chẳng thành.

Rõ ràng là tại chiến tranh,

Để chị tôi mãi chưa thành nàng dâu.

Thương chị tôi viết mấy câu,

Cùng chị chia sẻ nỗi sầu tương tư.

Chị ơi ngày ấy giá như,

Đừng e thẹn với ngần ngừ cùng anh.

 

(Hà Nội, ngày 02/7/2019)

 

 

 

TQĐ 5

Hoa bàng Trường Sa

 

 

BÀ TÔI

“Kính tặng Bà” 

 

Mấy mươi năm đã qua rồi,

Tháng ngày vất vả, bà tôi một mình.

Mấy mươi năm trước sân đình,

Bà tôi đưa tiễn người mình yêu thương.

Ông tôi khăn gói lên đường,

Xông pha trận mạc chiến trường hy sinh.

Bà tôi ở lại một mình,

Nén đau thương để giành tình thương con.

Bố tôi lòng dạ sắt son,

Quyết nuôi chí lớn để còn đánh Tây.

Ở đâu thì cũng trời mây,

Ở đâu thì cũng chung xây nước nhà.

Ba lô khăn gói đi xa,

Bố tôi để lại quê nhà vợ con.

Mẹ tôi khắc khoải mỏi mòn,

Mong tin chồng với héo hon đợi chờ.

Mẹ tôi ra ngẩn vào ngơ,

Không sao quên được phút giờ chia tay.

Bố đi mãi với tháng ngày,

Vì quê hương với vì day dứt lòng.

Mẹ tôi từ đấy long đong,

Nuôi con phụng dưỡng mẹ chồng quê xa.

Mấy mươi năm đã đi qua,

Con xin viết tặng Mẹ, Bà bài thơ.

Cháu con có được bây giờ,

Công lao trời biển là nhờ Bà tôi.

Bà ơi con viết mấy lời,

Nhờ Bà gửi tới chân trời có Ông.

 

(Hà Nội, 25/6/2019)

 

 

MUỘN MÀNG

“Viết tặng chị”

 

Muộn màng đến với chị tôi,

Cuối xuân mới có đôi lời yêu thương.

Tháng năm chị ở chiến trường,

Các anh giành trọn tình thương mặn mà.

Chiến tranh tàn khốc đi qua,

Các anh ấy mãi đi xa không về.

Một mình ôm mái tóc thề,

Chị chờ anh ấy trở về trong mơ.

Chị ơi chờ đến bao giờ,

Lấy chồng thôi chị đừng chờ đừng mong.

Bốn mươi tuổi mới lấy chồng,

Muộn màng có chút tơ hồng cuối xuân.

Thủy chung tần tảo chuyên cần,

Cả đời không giám một lần trăng hoa.

Hôm nay chị mới đi xa,

Thẹn thùng lên với xe hoa đi rồi.

Muộn màng đến với chị tôi,

Cuối xuân mới có đôi lời yêu thương./.

 

(Hà Nội, đầu xuân 2019)

 

 

Trần Quang Đẩu